Tâm Thư ỦNG
HỘ HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
Nguyễn Chính Kết
Sàig̣n, ngày 5 tháng 11 năm 2002
Trọng kính:
- Đức Cha Phaolô Nguyễn Văn Ḥa, Giám Mục Giáo
Phận Nha Trang, Chủ Tịch Hội Đồng Giám
Mục Việt Nam.
- Quư Đức Cha trong Hội Đồng Giám mục
Việt Nam
Sau kỳ họp thường niên của Quư Đức
Cha vừa qua, khởi đầu khi nghe tin Quư Đức
Cha chỉ cho ra một lá thư mục vụ, mà không nói
lên được một sự thật thách đố nào,
con cảm thấy rất buồn, và có cảm tưởng
HĐGMVN càng ngày càng suy yếu. Lúc đó con nghĩ
tới câu nói của Đức Cố Hồng Y Trịnh
như Khuê khuyên các giám mục không nên họp HĐGM, v́
nếu họp mà không nói lên được điều ǵ
ḿnh thực sự muốn nói, th́ càng họp nhiều, HĐGM
càng trở nên yếu đi. Nhưng may thay, mấy ngày
sau, qua sự tiết lộ dù rất hạn chế
của linh mục Thư Kư HĐGM, con được
biết Quư Đức Cha đă gửi một thư cho
Quốc Hội và trao một thư khác cho ông trưởng
ban tôn giáo, trong đó Quư Đức Cha phản đối
sự đàn áp tự do tôn giáo đối với GHCG
ở một vài nơi trong nước. Được tin
ấy, con cảm thấy rất vui, và thấy đó là
một sự khích lệ cho toàn Giáo Hội Công giáo,
nhất là cho những ai đă từng chờ đợi
bao lâu nay sự lên tiếng của HĐGM.
Nếu không có một sự khởi đầu, cho dù
nhỏ, th́ không thể có sự tiếp tục. Người
ta vẫn nói: «Vạn sự khởi đầu nan». Dù
nội dung chính xác không được công bố, th́
sự phản đối đầu tiên của Quư Đức
Cha trong hai bức thư gửi cho nhà nước Việt
Nam, sau bao nhiêu năm im lặng, quả là một bước
đột phát rất đáng khuyến khích. Bước
đầu phá vỡ sự im lặng này sẽ tạo nên
một cái đà, đà này sẽ khích lệ và thúc đẩy
Quư Đức Cha không những tiếp tục lên
tiếng, mà c̣n lên tiếng cách công khai, thẳng thắn,
rơ ràng, và đầy đủ hơn về t́nh trạng
tự do tôn giáo của GHCGVN.
Con không ở trong địa vị và hoàn cảnh
của Quư Đức Cha, nên không hiểu hết được
những khó khăn, có thể rất lớn, mà Quư Đức
Cha phải vượt qua khi lên tiếng như vậy. Khó
khăn đầu tiên là nhiều Đức Cha đă
lớn tuổi, nhuệ khí tự nhiên khó tránh khỏi
giảm sút. Một khó khăn khác rất lớn là
những cái giá khá đắt về mục vụ mà Quư
Đức Cha cảm thấy phải trả một khi lên
tiếng như vậy. Là mục tử, làm sao Quư Đức
Cha không đau ḷng trước những mất mát như
thế của đoàn chiên? Chắc chắn c̣n có
những khó khăn trong nội bộ Giáo Hội Việt
Nam mà hiện nay chưa thể vượt qua được.
V́ thế, con càng thêm cảm phục trước sự lên
tiếng này, dù chỉ nhắm vào một vài khía cạnh
trong nhiều khía cạnh cần lên tiếng. Bước
đầu và lần đầu được như
thế, con nghĩ là đáng mừng lắm rồi!
Thật ra, chúng ta chỉ cần lên tiếng phản
đối hay đ̣i hỏi những ǵ mà chúng ta có
quyền phản đối hay đ̣i hỏi, theo lẽ
phải của lương tri con người, mà hiến pháp
và luật pháp của bất kỳ quốc gia nào cũng
đều công nhận. Chúng ta không cần phản đối
hay đ̣i hỏi một điều ǵ vượt khỏi
giới hạn hợp lư ấy. Trên văn bản,
hiến pháp và luật pháp Việt Nam đă công nhận và
chủ trương tôn trọng những quyền bất
khả xâm phạm và chính đáng của mỗi người
dân, cũng như của các tổ chức tôn giáo đúng
đắn - như Giáo Hội Công giáo Việt Nam chẳng
hạn - là những tổ chức mà theo bản chất
phải độc lập và tự trị đối
với các thể chế và tổ chức chính trị.
Nếu những quyền tự nhiên ấy của chúng ta
bị xâm phạm hay chưa được hưởng
đầy đủ, chúng ta có quyền lên tiếng
phản đối hay đ̣i hỏi.
Chính Lê-nin, ông tổ của Cộng Sản cũng công
nhận quyền ấy khi ông nói: «Chỗ nào có bất công,
chỗ đó có tranh đấu». Trước khi nắm chính
quyền người Cộng Sản đă từng hô hào
nhân dân phải đứng lên tranh đấu chống
bất công, chống điều xấu, đồng
thời đ̣i hỏi những quyền lợi chính đáng
mà người dân có quyền đ̣i hỏi.
Chẳng lẽ sau khi đă nắm được chính
quyền như hiện nay, chính họ lại triệt
đi tất cả mọi nỗ lực tranh đấu
của người dân khi họ chống lại cũng
những điều xấu, những bất công ấy
trong xă hội, hay đ̣i hỏi những quyền hết
sức chính đáng của họ sao? Không lư nào họ
lại tự mâu thuẫn như vậy? V́ quyền lên
tiếng tranh đấu chống điều xấu ác,
chống biết công, hay quyền phản đối
hoặc đ̣i hỏi những điều chính đáng cũng
là một quyền hết sức chính đáng không ai
được phép phủ nhận. Quyền ấy không
những phát sinh từ những lư lẽ tự nhiên in
sẵn trong tâm trí con người, mà c̣n được công
nhận bởi bất kỳ hiến pháp hay luật pháp
hợp lư nào. Ai thật sự tôn trọng tính cách
hợp lư của hiến pháp và luật pháp ắt cũng
phải tôn trọng sự lên tiếng ấy.
Như vậy, hiến pháp và luật pháp hợp lư nào
cũng đều công nhận những quyền bất
khả xâm phạm và chính đáng ấy của chúng ta, và
công nhận cả quyền lên tiếng phản đối
hay đ̣i hỏi khi những quyền căn bản ấy
bị xâm phạm hay chưa được tôn trọng
thỏa đáng. V́ thế, nếu chúng ta
không thực thi quyền lên tiếng ấy th́ chúng
ta không những có lỗi đối với những đ̣i
hỏi của lương tri, mà c̣n thiếu sót chưa thi
hành luật pháp với đầy đủ tinh thần trách
nhiệm và tinh thần làm chủ tập thể. V́
thế, con cảm thấy rất vững tâm khi lên
tiếng bênh vực những quyền chính đáng của
Giáo Hội hay của bất kỳ cá nhân nào mà con
thấy bị đối xử bất công. Sở dĩ
con vững tâm là v́ con đă hành động theo đ̣i
hỏi của lương tri, và v́
con thấy ḿnh cũng chỉ sử dụng những
quyền mà hiến pháp và luật pháp công nhận, không
hề vượt khỏi phạm vi những quyền
ấy.
Khi cần phải lên tiếng, thiết tưởng con
cái Giáo Hội cứ việc lên tiếng một cách
thẳng thắn, ôn ḥa, hợp lư, khách quan, thuyết
phục, có bằng chứng, không thiên lệch, không quá khích,
không khiêu khích, không vượt ra ngoài bổn phận
đạo đức, nhưng tuân thủ những quy định
hợp pháp và hợp lư của chính quyền, chỉ
nhằm mục đích xây dựng, đồng thời
trung thực đối với sự kiện hay phù hợp
với sự thật… Lên tiếng theo cung cách ấy,
chắc chắn con cái Giáo Hội sẽ được
những người thiện chí và công minh trong chính
quyền lắng nghe và giải quyết thỏa đáng,
khi khả năng và quyền hạn của họ cho phép.
Ngoài ra c̣n được những người hiểu
biết, đồng cảm trong nhân dân bênh vực và
ủng hộ. Con tin rằng: những đức tính
cần thiết để có thể lên tiếng một cách
có hiệu quả ấy, Quư Đức Cha không những có
sẵn, có đủ, mà c̣n có thêm đức bác ái Kitô
giáo - chủ trương yêu thương tất cả
mọi người, kể cả những người
chủ trương hay thực sự đang làm hại Giáo
Hội - khiến việc lên tiếng của Quư Đức
Cha rất dễ được cảm thông và đón
nhận.
Nếu chúng ta đă lên tiếng trong tinh thần
hợp t́nh hợp lư ấy mà có ai trong chính quyền
lại phiền nhiễu, bắt bớ, tù đày, hay
thậm chí giết chết chúng ta, th́ chắc chắn người
ấy đă vi phạm hiến pháp hay luật pháp của
đất nước. Và một chính quyền hợp pháp
và hợp lư đương nhiên có bổn phận
trừng trị người ấy. Chuyện vi phạm
đáng tiếc này rất có thể xảy ra, v́ chính
quyền của bất cứ nước nào cũng đều
bao gồm trong đó cả người tốt lẫn người
xấu, người hiểu biết và người không
hiểu biết, người thành thật và người
giả dối, người thương dân và người
chỉ biết nghĩ đến quyền lợi ḿnh…
Nếu có chuyện đáng tiếc ấy xảy ra, chúng
ta cần sẵn sàng chấp nhận nó như giá phải
trả cho việc sống theo lương tâm, nhất là
theo Tin Mừng của Đức Ki-tô. Nếu Đức
Ki-tô, Thầy của chúng ta, đă từng bị bách
hại bởi những người xấu trong xă hội và
tôn giáo thời ngài, chẳng lẽ chúng ta lại mong
muốn được ưu đăi hơn Thầy ḿnh sao?
V́ chính Ngài có nói: «Tṛ không hơn thầy, tớ không hơn
chủ» (Mt 10,24).
Trong quá khứ, con đă từng lên tiếng đối
với những tiêu cực mà con nhận thấy trong Giáo
Hội, và cũng đă từng lên tiếng bênh vực Giáo
Hội. Con nghĩ rằng Quư Đức Cha và rất
nhiều người trong Giáo Hội biết điều này.
Con không hề có ư tự khoe hay tự đề cao ḿnh,
nhưng chỉ xem việc lên tiếng đó
là cách mà con có thể xây dựng Giáo Hội hữu
hiệu và thích hợp với con. Tuy nhiên, chính v́ việc
con lên tiếng đối với những tiêu cực
ấy mà ngay trong ḷng Giáo Hội cũng có những người
hiểu lầm con, thậm chí một số linh mục, cho
rằng con có ư phá Giáo Hội, đả phá hàng giáo sĩ…
Trong Giáo Hội, gồm những người đồng
đạo với con mà c̣n có những người nghi
ngờ hay hiểu lầm con như vậy, huống ǵ khi
con lên tiếng chống lại những tiêu cực trong xă
hội, làm sao tránh được có những người
nghi ngờ hay hiểu lầm ḿnh! V́ thế, con rất thông
cảm với những viên chức chính quyền đă
nghi ngờ con, chẳng hạn nghi rằng con bị thúc
đẩy bởi những thế lực chính trị bên
ngoài, có một ư đồ hay tham vọng chính trị nào
đó…, chứ không phải hành động theo lương
tri hay xác tín của niềm tin.
Bổn phận bảo vệ chính quyền đ̣i
hỏi họ phải nghi ngờ như thế, và họ có
quyền t́m đủ mọi cách hợp pháp để
theo dơi con, hầu biết thật rơ về con. Chứ
họ không có quyền khó dễ hay bắt bớ con
nếu chỉ nghi ngờ mà không có đủ bằng
chứng. Nhưng giả như chỉ v́ sợ bị nghi
ngờ, hiểu lầm, hay thậm chí bị bách hại -
dù từ phía Giáo Hội hay chính quyền - mà con đành
im tiếng trước những đ̣i hỏi của lương
tri, của niềm tin, th́ con đă làm đúng với tinh
thần ngôn sứ của người Ki-tô hữu chưa?
Chắc chắn là chưa. V́ thế, một khi con thấy
việc con làm là đúng, phù hợp với tinh thần Tin
Mừng, và được lương tâm thúc đẩy,
th́ con cứ làm!
Mặc dù đă lên tiếng cho tự do tôn giáo của
Giáo Hội nhiều lần, nhưng cho tới nay, tạ
ơn Chúa quan pḥng, con vẫn b́nh yên, cho dù đôi khi cũng
gặp ít nhiều khó khăn. Được như
vậy, theo con nghĩ, là v́ trong chính quyền, cụ
thể là trong số những nhân viên có nhiệm vụ
quản lư, theo dơi những hành vi của con, hay có
quyền xét xử con, Chúa vẫn luôn an bài để có
những người tốt, biết tôn trọng những
ǵ hợp lư trong hiến pháp và luật pháp của đất
nước. Đồng thời Chúa cho những người
tốt ấy có nhiều ảnh hưởng trên những
quyết định liên quan đến con hơn là
những người xấu. Con cầu mong sẽ măi măi
được như vậy, nhưng đồng thời cũng
rất sẵn sàng chấp nhận trường hợp không
được như vậy.
Có lẽ chúng ta không nên thất vọng đối
với chính quyền tới mức độ cho rằng
trong đó số người xấu đông hơn số
người tốt. Con nghĩ rằng số những người
tốt trong chính quyền sẽ tăng lên nếu những
người tốt trong nhân dân dám lên tiếng cho điều
tốt. Nếu người dân quá khiếp nhược,
bị kẻ xấu ức hiếp, đối xử
bất công… mà không dám lên tiếng, th́ kẻ xấu
sẽ càng ngày càng làm tới và đông lên, c̣n kẻ
tốt sẽ càng ngày càng bị lấn áp và giảm
đi. Nếu những hành động tiêu cực của
những người xấu không bị hạn chế, ngăn
cản hay thậm chí trừng phạt cách thích đáng v́
không ai can đảm lên tiếng, th́ tất nhiên sự
xấu sẽ bành trướng và mạnh lên. Chúng ta
thử tưởng tượng một xă hội mà không có
lực lượng cảnh sát công an, hay có nhưng
lại thối nát và bất lực, th́ bấy giờ
trộm cướp, giết người, bạo lực và
những điều tiêu cực khác sẽ nổi lên và bành
trướng như thế nào!
Nhưng ai dám lên tiếng chống lại điều
xấu, điều sai, nếu trước tiên không
phải là những người lănh đạo về
mặt tinh thần, những người trí thức,
tức những người thường có tiếng nói
trong xă hội? Nếu những người này cũng im
tiếng, th́ c̣n ai dám lên tiếng? Chẳng lẽ họ
lại hy vọng hay chờ đợi những người
thấp cổ bé miệng hơn họ lên tiếng trước?
Vấn đề được đặt ra ở đây
là trách nhiệm của những người có tiếng nói,
có khả năng lên tiếng. Người có khả năng,
có trách nhiệm lên tiếng hơn ai hết mà không lên
tiếng chính là trốn tránh trách nhiệm. Nếu ngay
cả lên tiếng chống lại điều xấu,
sự sai trái, sự bất công, và hận thù để
bảo vệ điều tốt, sự thật, công lư, và
t́nh thương, trong mức độ hiến pháp và
luật pháp Việt Nam cho phép, mà cũng không dám lên
tiếng, th́ dũng khí của người dân Việt Nam
- vốn vẫn tự hào là anh hùng - ở đâu? Chưa
nói tới dũng khí của người trí thức,
của người Ki-tô hữu, và hơn nữa của các
chức sắc trong Giáo Hội và xă hội! Theo con nghĩ,
trong xă hội cũng như trong Giáo Hội, sở dĩ các
tệ nạn, những điều tiêu cực xảy ra và
lan tràn, một phần không nhỏ là do những người
thiện chí, những người tốt trong Giáo Hội
hay xă hội đă không có đủ tinh thần trách
nhiệm đối với công ích của tập thể,
của xă hội, hoặc không có đủ dũng khí
để lên tiếng chống lại những điều
xấu, điều tiêu cực ấy!
Quan điểm của con - mà con nghĩ là người
Công Giáo nào cũng phải công nhận - đó là khi có
những điều bất công, vi phạm đến
quyền bất khả xâm phạm hay chính đáng của
Giáo Hội, một Giáo Hội do chính Quư Đức Cha coi
sóc, dẫn dắt, và chịu trách nhiệm, th́ trên nguyên
tắc, trách nhiệm lên tiếng phản đối và bênh
vực đầu tiên vẫn thuộc về Quư Đức
Cha, trước khi thuộc về bất kỳ ai khác. V́
quyền bính và trách nhiệm luôn tương xứng và
đi đôi với nhau: nếu đă đứng đầu
về quyền bính, ắt cũng đứng đầu
về trách nhiệm. Nói thế không có nghĩa là
những người khác th́ không có trách nhiệm đó.
Nhưng khi Quư Đức Cha đi đầu trong việc lên
tiếng, th́ sẽ có biết bao tín hữu trong nước
cũng như ngoài nước sẵn sàng ủng hộ
hết ḿnh những tiếng nói bênh vực Giáo Hội
của Quư Đức Cha. Và chắc chắn c̣n có rất
nhiều tín hữu Công Giáo sẽ can đảm lên
tiếng theo gương Quư Đức Cha, những chủ
chăn của họ. Nếu Quư Đức Cha - là
những người đầu tiên có trách nhiệm lên
tiếng bênh vực Giáo Hội - mà lại không lên
tiếng, th́ những người cấp dưới
sẽ có rất nhiều lư do để cũng cùng im
lặng như vậy. Lúc đó, thật đáng tiếc
cho Giáo Hội! Thật đáng buồn cho Đức Ki-tô!
Thật tội nghiệp cho những ai bị áp bức
bất công! Không biết lúc ấy Thiên Chúa sẽ phán xét
chúng ta thế nào?
Cuối cùng, con kính chúc Quư Đức Cha luôn mạnh
khỏe, an vui và vững tâm để chu toàn trách
nhiệm dù lớn lao và khó khăn mà Thiên Chúa đă trao
phó. Nếu trong thư này và trong những thư trước
con có điều ǵ sai trái làm phiền ḷng Quư Đức
Cha, kính xin Quư Đức Cha rộng ḷng bao dung tha thứ,
v́ có thể nó xuất phát từ tâm trạng bức xúc
của con trước hoàn cảnh của Giáo Hội và
đất nước hiện nay. Một khi bức xúc th́
cũng rất dễ mất sáng suốt. Xin cũng hăy ghi
nhận nơi đây ḷng kính trọng, quư mến và tuân
phục của con đối với Quư Đức Cha. ·
Kính thư
Một tín hữu Công giáo Việt Nam
Gioan NGUYỄN CHÍNH KẾT
6/8A, Quang Trung, Phường 12,
Quận G̣ Vấp, TP. Hồ Chí Minh.
Email: sntm_nck@yahoo.com