Đêm
Thánh U-Hoài
Hồ
Quỳnh-Uyển
Tôi
đă t́m về và đến đây vào một buổi
tối mùa đông nhưng trời không lạnh lắm;
chỉ có gió lộng và một chút sương đêm hơi
làm se ḷng người khiến
cho tôi có cảm-tưởng như cảnh vật đêm
nay có một chút ǵ buồn-bă và cô-liêu.
Quanh
tôi người ta đi lại đông đầy như ngày
hội. Họ vừa cười nói vui vẻ với nhau,
vừa không quên ném cho tôi những cái nh́n ṭ-ṃ, xa-lạ
có pha thêm chút nghi ngại. Thực ra họ như vậy cũng
đúng thôi và ai ai th́ cũng sẽ phải làm như
vậy khi thấy tôi đă chịu khó đứng im
hàng giờ lâu để chỉ nh́n xuống ḍng sông
tối đen, ngay khi chỉ cần đi về phía bên kia
sông là sẽ có cả một thành-phố đang rộn-ràng
trong những sinh-hoạt về đêm, nhất là một
đêm đặc-biệt như hôm nay.
Tự
nhiên tôi thấy thèm được khóc quá; khóc thật
nhiều và thật lâu để có thể tôi sẽ
thấy dễ chịu hơn, nhẹ nhàng hơn và an-b́nh
hơn. Nhưng tôi không làm sao khóc được nên
cố hết sức để mở to cặp mắt ráo
hoảnh của ḿnh với hy-vọng gió đêm sẽ làm
bay đi mọi bụi bặm tôi đă vương mang trên
đoạn đường dài để đến đây.
Tôi khoanh tay trước ngực và nhắm mắt lại
trong một ước mơ là rồi sẽ có một
tiếng chân quen thuộc, một giọng nói ấm-áp và
một ṿng tay lưu-luyến đến t́m. Tất cả
chỉ là những dư-vang ngày cũ mà nay đă xa, quá
xa mất rồi.
Gió
đêm vẫn lồng-lộng thổi và quanh tôi bắt
đầu vắng dần người qua lại. Có lẽ
họ đă xuôi theo đoàn người đi về phía
bên kia sông, nơi đó có đủ các khu vui chơi; các
quán hàng nhộn-nhịp. Nơi đó có đủ tất
cả những ǵ của một cuộc sống đáng
gọi là phồn-hoa đô-hội; có nam thanh nữ tú
với nhan sắc đủ mầu của da vàng, tóc đen,
môi đỏ, mắt xanh, má hồng, răng trắng.
Tôi nhẩm tính để biết chỉ c̣n hai
tiếng đồng hồ nữa thôi là đến
nửa đêm, là đến giờ các ngọn tháp giáo-đường
sẽ cùng vang ngân hồi chuông đón mừng đêm thánh.
Tôi thấy ḷng ḿnh bỗng dưng chùng lại với
cảm-nghĩ ḿnh đang là một lữ-khách lạc-lơng
nơi chính chốn quê-hương của ḿnh, chốn quê-hương
mà tôi luôn mang theo trong nỗi nhớ dằn-vặt. Tôi
đúng là một lữ-khách bơ-vơ đang tự
đi t́m cho ḿnh một ánh sao dẫn lộ, dù mới sáng
nay khi vừa từ phi-trường về đến nhà người
bà con, tôi đă phải nêu ra toàn những lư-lẽ chính-đáng
và cần-thiết để có thể từ-chối
tham-dự buổi họp mặt chung vui với cả nhà
họ; để được ra đây đứng
một ḿnh.
Tôi
đă ĺa xa chốn này lâu lắm rồi và cũng từ
lâu lắm rồi tôi ước-ao được trở
lại đây vào đúng đêm Giáng-sinh v́ tôi vẫn
mong t́m lại cho ḿnh chút ấm-áp của những
kỷ-niệm ngày xưa. Ngày xưa...hai tiếng nghe sao
buồn muốn khóc, làm xót-đau đến cùng tận
đáy tâm-hồn tôi và gợi lại trong tôi biết bao
là tiếc nhớ. Có một điều
rơ ràng nhất là niềm tin của tôi vào những ngày xa
xưa ấy cũng đơn-sơ và trong sáng hơn bây
giờ. Tôi nhớ rất rơ h́nh ảnh mẹ tôi tất
bật trong việc lo chuẩn-bị mọi việc gia-đ́nh để mừng lễ, các em tôi
xúm-xít nhau lại làm máng cỏ và bố tôi th́ ngồi
kể chuyện vui cho cả nhà cùng cười, nhưng
mẹ tôi th́ lại hay lẩm-bẩm phê-b́nh bố tôi là
chỉ được cái nói năng nhăng cuội. Tôi
bật cười một ḿnh khi nhớ lại có lần
bố tôi bảo rằng v́ thấy khi Ngôi Thứ Hai
xuống thế làm người đă bị bắt
giết cho nên lần sau Đức Chúa Cha có kinh-nghiệm
hơn, chỉ sai Thần-khí xuống mà thôi, chứ
nếu không chúng cũng bắt giết nốt.
H́nh như trong gió đâu đây có tiếng mẹ nhẹ nhàng, tiếng bố tŕu-mến như những thanh-âm đă từng vang-vọng ngày nào. Đấy là những giọt sương trong luôn tưới mát cho nụ hoa tin yêu
triển
nở trong tâm-hồn anh em chúng tôi. Chính nơi này, ngay
chỗ này và vào những đêm Giáng-sinh như đêm
nay, tôi đă từng đứng nh́n trời cao với
những ước mơ thật lành, thật đẹp
sau khi làm xong nhiệm-vụ mẹ tôi giao cho là đi thăm
và tặng quà một gia-đ́nh nghèo. Năm nào tôi cũng
t́nh-nguyện nhận công việc này chỉ với
một điều-kiện là xin được về nhà
trước giờ đi lễ đêm chừng nửa
tiếng, để được đứng lại
ở đây với những mộng ước riêng ḿnh.
Rồi
bao mùa Giáng-sinh qua tôi không c̣n được làm công
việc đó nữa. Bố mẹ tôi cũng chẳng c̣n
và anh em tôi đă thành người tứ xứ, chỉ
nhớ đến nhau vào đêm Giáng-sinh qua điện-thoại.
Lời hát thánh-thót đêm đông lạnh-lẽo đă
được thay bằng những nốt nhạc mang âm-hưởng
khác. Duy chỉ c̣n một niềm tin thần-thánh trong tôi
là chưa đổi khác nhưng thật vất-vả
biết chừng nào với những cố gắng thật
đau xót của tâm-hồn mới giữ lại
được. Tôi nhớ đến lời một người
bạn đă viết cho tôi trong tập Kỷ-yếu vào
cuối năm Trung-học rằng:Lư-tưởng và
cuộc đời là hai mặt của một chiếc
mề-đay. Khi lư-tưởng khoác áo nhung th́
thực-tế cuộc đời mặc áo rách. Đôi khi
ḿnh phải bằng ḷng cho hai thứ lạnh với nhau
đi để hồn ḿnh ấm lại..
Đêm
nay, tôi chỉ muốn cho ḷng ḿnh được dừng
lại nơi đây, bên ngoài những lo toan, những
bận rộn của cuộc sống để hồi tâm
đôi phút cho niềm tin c̣n lại trong tôi có dịp sáng
lên như ánh sao trời đang lấp-lánh trên cao.