Cảm nghĩ về THƯ MỤC VỤ 2002

CỦA HĐGMVN

và cuộc viếng thăm làm việc của phái đoàn Ṭa Thánh

Nguyễn Văn Tánh (Bỉ)

 Tôi không phán đoán, không chỉ trích mà chỉ ghi lại những cảm nghĩ  đă đến trong trí óc của tôi nhân đọc Thư mục vụ 2002 của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và tin về cuộc viếng thăm của phái đoàn Ṭa Thánh.

 Thấm thoát đă một năm qua, các Đấng bề trên lại tề tựu về Hà Nội để họp Hội nghị hằng năm, từ 12 đến 17 tháng 10/2002.

 Kể từ ngày thành lập Hội Đồng Giám Mục Việt Nam toàn quốc (năm 1979) và nhất là sau cuộc viếng thăm ad limina tháng 2/2002 ở Roma, hội nghị kỳ này của HĐGMVN đă được cơ quan thông tin ZENIT của Ṭa Thánh đánh giá rất cao. Cộng đồng dân Chúa trong nước cũng như hải ngoại hăy vui mừng và phấn khởi v́ các Đấng bề trên của chúng ta đă bắt đầu có những biểu lộ cụ thể, không chấp nhận làm “chậu kiểng” được đưa ra chưng bày khi cần thiết hay là “hang đá” được đưa ra trang hoàng (trong nhà thờ) vào dịp lễ Giáng Sinh hằng năm.

 Theo tin nhận được, lần họp này không như những lần trước, các Đấng bề trên của Giáo hội đă không cử phái đoàn đi gặp các viên chức cao cấp của Nhà nước như chủ tịch nước CHxhcnVN, thủ tướng Chính phủ, tổng bí thư Đảng CSVN và chủ tịch MTTQVN, mà chỉ tiếp xúc với ông Lê Quang Vinh, trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, khi ông này đến thăm hội nghị vào ngày 9 tháng 10/2002 (một ngày trước khi phái đoàn Ṭa Thánh tới Việt Nam). Tôi hănh diện với quyết định này của các Đấng bề trên và xin tiếp tục trong tương lai. Cộng đồng dân Chúa hăy vui mừng trước hành động trưởng thành của Hội đồng Giám Mục Việt Nam, từ nay sẵn sàng đối thoại và “hợp tác lành mạnh” với chính quyền để góp phần phát triển xă hội và phục vụ (cùng ngang vai vế với Đảng CSVN) một cộng đồng con người (vừa là công dân và giáo dân) như trong đoạn 5 của bài diễn văn đáp từ của Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II trong dịp tiếp các giám mục Việt Nam viếng thăm ad limina 2002.

 HĐGMVN đă gửi thư cho Quốc hội bày tỏ quan tâm của Giáo hội về hiện t́nh phát triển của đất nước và nhất là phản đối những vi phạm quyền công dân của các cộng đoàn dân tộc công giáo ở Kon Tum và những vùng cao nguyên Trung phần và Bắc phần (*). Chính Đức cha Nguyễn Văn Ḥa, chủ tịch HĐGMVN đă đích thân gặp đại diện Quốc hội và trao tận tay phản kháng thư gửi đến các dân biểu Quốc hội. Rất tiếc là nội dung của phản kháng thư gửi đến các dân biểu Quốc hội là những đại diện của dân đă được giữ kín (như bí mật ṭa cáo giải), không được công bố ! Tôi tự hỏi : Tại sao phải giữ kín và tại sao toàn thể dân Chúa lại không được biết những ǵ các Đấng bề trên chủ chăn (đại diện cho ḿnh về mặt tâm linh) đă gửi những ǵ cho những người đại diện của ḿnh (về mặt đời) ở Quốc hội ?

 Theo thông lệ, cứ sau mỗi lần hội nghị hằng năm, HĐGMVN có Thư Chung/Thư Mục Vụ gửi cộng đồng dân Chúa (linh mục, tu sĩ và giáo dân). Đề tài năm nay (2002) đề cập đến việc “Thánh hóa Gia đ́nh”. Đây là một đề tài đă được đề cập trong Thư chung 2001, tiếp nối Lời kêu gọi của Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II trong Tông huấn “Đời sống Gia đ́nh” ban hành từ năm 1981 (măi 20 năm sau !) và cũng để “chuẩn bị” cho cuộc trao đổi tại hội nghị quốc tế sang năm sẽ được tổ chức tại Manila (Phi-luật-tân).

 Thư Mục Vụ được chia thành ba phần : 1. Hiện t́nh hôn nhân và gia đ́nh tại Việt Nam ; 2. Hôn nhân và gia đ́nh dưới ánh sáng mạc khải ; 3. Những phương thế cụ thể và thiết thực.

Đây là một Thư Mục Vụ vượt ra ngoài không gian và thời gian, một loại “in vitro”, vô thưởng vô phạt, hợp cho mọi thời đại có thể gửi cho tất cả mọi Cộng đồng dân Chúa ở khắp năm châu thế giới, chứ không riêng ǵ cho Cộng đồng dân Chúa ở Việt Nam. Tôi có cảm tưởng h́nh như Thư Mục Vụ 2002 muốn “tránh né” để khỏi đề cập đến hiện t́nh của xă hội Việt Nam ! Bao nhiêu vấn đề đang làm nhức nhối xă hội Việt Nam hôm nay đă không được đề cập tới: vấn đề xă hội (buôn bán phụ nữ để làm vợ cho ngoại quốc, làm người giúp việc hay bán dâm ở ngoại quốc), vấn đề giáo dục [tuy có nhắc đến gia đ́nh là “trường học đầu tiên”, là “nơi đào tạo” và mặc dầu đă có Thỉnh Nguyện Thư (thứ 3) của hai linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải và Phạm Văn Lợi (**) - gửi trước khi hội nghị khai mạc -, kính xin HĐGM đặt trọng tâm trên “mục tiêu và đường hướng của nền giáo dục (trong học đường và trong chủng viện) tại Việt Nam hiện nay”], vấn đề các gia đ́nh giáo dân (và các tín đồ các tôn giáo khác) đang bị truy bức đe dọa, quấy nhiễu trong cuộc sống hằng ngày, bị bao vây kinh tế không thể làm tṛn bổn phận đối với con cái của họ.  Tôi thiết nghĩ, nếu dân Chúa được đào tạo huấn luyện đúng theo sứ mạng cao cả (được tạo dựng giống h́nh ảnh của Thiên Chúa và cũng là anh em cùng một Cha với các Đấng) và trong “truyền thống ngàn đời của Giáo hội hoàn vũ và Giáo hội Việt Nam” (trước 1975) th́ người công dân công giáo có thể góp phần tích cực trong công việc phát triển xă hội xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh và nhất là để cho họ “được sống và sống dồi dào” như Thư Chung 2001 của HĐGMVN gửi dân Chúa vào dịp hội nghị năm ngoái (2001) ! Nói lên điều này tôi không có ư “ăn mày” t́nh thương của các Đấng , v́ tôi biết các Đấng - khi đáp lại ơn gọi vào đời sống hiến thân lo việc Nước Trời - đă v́ yêu thương giáo dân chúng tôi rồi, và nhất là khi các Đấng can đảm nhận lănh trách vụ chủ chăn (trong thời buổi này) để cho dân Chúa (và mọi thành phần dân tộc Việt) “được sống và sống dồi dào”, tôi cũng không xin các Đấng đoàn kết mà chỉ xin các Đấng liên đới với cuộc sống của dân Chúa và toàn thể cộng đồng dân tộc đang bị áp bức, úc chế, quấy nhiễu, tù đày.

Phái đoàn Ṭa Thánh lại khăn gói lên đường (bây giờ trở thành thông lệ hằng năm) thăm viếng Giáo hội Việt Nam từ 10 đến 16 tháng 10.2002 và cũng để “ngoại giao” với Đảng cộng sản Việt Nam. Cũng chừng ấy nhân sự (các Đức ông Celestino Migliore, thứ trưởng Thánh Bộ Ngoại giao của Ṭa Thánh và Đức ông Nguyễn Văn Phương thuộc Bộ Phúc âm hóa các Dân tộc) và cũng chừng ấy bài bản, bổn cũ soạn lại. Bên ngoài không ai được biết nội dung những vấn đề nêu lên, nhưng nổi bật vẫn là vấn đề bổ nhiệm giám mục cho các giáo phận trống ṭa và giám mục phó với quyền kế vị cho các Đấng đă quá hạn tuổi hay đau yếu cần được nghỉ hưu.

 Khi nói đến “ngoại giao” ta cũng có thể hiểu đây là một cuộc thương thuyết, mặc cả, đổi chác, bánh ít đưa ra bánh ch́ trả lại “giữa đôi bên có sự hợp tác lành mạnh”. Trong hoàn cảnh hiện tại của Việt Nam, vấn đề “ngoại giao” của Ṭa Thánh thật đơn giản, v́ không có ǵ để đổi chác với một chế độ độc tài toàn trị! Chỉ có xin xỏ (để được bổ nhiệm giám mục) và cũng chỉ có thể đi đến “nhượng bộ”! Nhưng nhượng bộ (hy sinh) tới mức độ nào, đó là vấn đề ?! Lá bài tẩy của phái đoàn Ṭa Thánh đă bị lật ngữa trước khi đuợc trưng ra. Một ngày trước khi phái đoàn Ṭa Thánh tới Việt Nam, Đảng CSVN đă cho biết dứt khoát không chấp nhận cho Đức cha Nguyễn Văn Ḥa, giám mục Nha Trang và đương kim Chủ tịch HĐGMVN được bổ nhiệm vào chức vị TGM phó với quyền kế vị cho Tgp Hà Nội. Chỉ tội nghiệp cho ĐHY TGM Hà Nội đă 84 tuổi và đau yếu mà vẫn chưa được nghỉ dưỡng hưu ! Và lá bài tẩy của Đảng vẫn chưa chịu “chưng ra” ! Kẻ tinh ư cũng đoán ṃ được phần nào: Trước giờ vẫn có sẵn ba ngôi sao sáng giá: Ngôi sao “BT” trong trời Nam và hai ngôi sao “NVS” và “NSL” ở sẵn trên đất Bắc (h́nh như Nhà nước VN cũng đă vén chút màn bí mật “phải là dân Bắc”), nhưng biết đâu lại không có “outsider” ngôi sao “NBT” ở dưới bầu trời Đà Nẵng ?! Tại sao và có hậu ư ǵ Đảng chỉ cho phép phái đoàn Ṭa Thánh đến viếng thăm giáo phận Đà Nẵng (và Bùi Chu) ? Nhớ lại cuộc viếng thăm năm ngoái (2001), cũng về việc đề cử giáo mục phó cho Tgp Hà Nội, Ṭa Thánh chưa kịp đưa tên Đức cha Nguyễn Văn Ḥa, th́ phe ta, vị tổng thư kư HĐGMVN lúc bấy giờ, đă lên tiếng tuyên bố trước là Đảng CSVN từ chối sự đề cử này ?! Qua hai lần đề nghị và bị bác bỏ, Ṭa Thánh phải hiểu rơ ư đồ của Đảng CSVN muốn ǵ, sẽ khống chế Giáo hội đến mực độ nào, muốn Giáo hội phải lệ thuộc Đảng cách nào, Đảng muốn quốc hữu hóa Giáo hội, biến Giáo hội thành một công cụ (như đă có một vài trường hợp cá nhân hiện nay) ! Tôi chỉ có một ước mong và van xin Ṭa Thánh hăy kiên tŕ trong việc đề cử TGM phó cho Tgp Hà Nội, xin đừng bỏ rơi Đức cha Nguyễn Văn Ḥa giữa đường. Xin đừng nhượng bước để chứng tỏ là “Giáo hội độc lập (ngang vai vế với thế quyền) và tự chủ trong lănh vực thuộc về ḿnh... để thực hiện sứ mạng đặc thù của ḿnh”. Mong thay!

 Tuy nhiên cũng cần ghi nhận thành quả tốt đẹp cuộc viếng thăm của phái đoàn Ṭa Thánh lần này: Đảng CSVN có thả con tép [chấp nhận việc đề cử giám mục Hải Pḥng (trống ṭa đă ba năm) và giám mục phó Cần Thơ]. C̣n cái cần cho Giáo hội th́ Đảng “cóc” cần: các Giáo phận Hưng Hóa trống ṭa từ 1992, Xuân Lộc, KonTum cần giám mục phụ tá kế vị, đều bị từ chối hay cần thời gian suy nghĩ ! Hẹn năm sau vậy!

 Chính sách cai trị của Đảng CSVN, cách riêng đối với các tôn giáo, từ ngày đảng được độc quyền cai trị (miền Bắc từ năm 1954 và toàn lănh thổ Việt Nam từ năm 1975) trước sau vẫn như một : không có ǵ thay đổi, vẫn thẳng tay và trắng trợn đàn áp. Vấn đề tôn giáo luôn luôn được xếp vào tiết “an ninh quốc pḥng”. [Xin đọc tài liệu của UBND tỉnh Hà Giang và Lào Cai. Tin Nhà số 37 (1999) và số 45 (2001)].

 

(**) Xin trích một đoạn của Thỉnh Nguyện Thư:

“... Giáo dục con người là sứ mạng cao cả, quyền lợi thiết thân đồng thời là truyền thống ngàn đời của Giáo hội hoàn vũ và Giáo hội Việt Nam. Kể từ khi xuất hiện trên quê hương, đạo Công giáo đă góp phần đào tạo trí đức cho bao thế hệ người Việt, đă tham gia bồi đắp bản sắc văn hóa và cơ sở tinh thần cho toàn thể dân Việt. Tiếc thay, công cuộc tốt đẹp này bị buộc phải chấm dứt tại miền Bắc từ sau năm 1954 và tại miền Nam từ sau năm 1975, do chính sách độc quyền giáo dục của một Nhà nước theo chủ thuyết duy vật vô thần, đường lối độc tài toàn trị. Giáo hội nói riêng và các tôn giáo nói chung đều đă bị tước đoạt mọi quyền lợi, cơ hội và khả năng giáo dục. Mặt khác, việc đào tạo nhân sự trong Giáo hội (cụ thể trong các chủng viện) lại bị Nhà nước duy vật vô thần đó kiểm soát và chi phối. Việc này rơ ràng đă và đang gây nên cho dân tộc và dân Chúa nhiều tai họa lớn lao vốn sẽ di lụy lâu dài.”