ÁNH SÁNG MỚI
Chuyện Giáng Sinh
BS.
Nguyễn đ́nh Lư
Thân
tặng các bạn trẻ
Giáng
sinh gần đến, nhà ông Nguyên đă được
tramg hoàng mừng lễ. Giữa
pḥng “sinh hoạt gia đ́nh” cây thông xinh tươi vươn
cao gần sát trần nhà, đeo những giây đèn ngũ
sắc, những giải kim tuyến lóng lánh và những món
trang trí nho nhỏ, xinh xinh treo rải rắc từ gốc
đến ngọn. Dăm
ba gói quà bọc giấy mầu, thắt dây “nơ” óng
ánh, bày mỹ thuật quanh gốc cây.
Nơi một góc pḥng chiếc hang đá nho nhỏ
học đ̣i thiên nhiên với những tảng đá
giả xam xám, phơn phớt rêu xanh trên thân và thưa
thớt tuyết trắng đầu ngọn.
Trong hang trên lớp cỏ khô rải rắc bày
biện khéo léo bộ tượng Sinh Nhật với đầy
đủ Đức Mẹ qú gối mặc áo thanh thiên,
trùm khăn trắng, thánh Giuse mặc áo dài đứng
chống gậy, Chúa Hài Đồng bé bỏng xinh đẹp,
vấn khăn trắng, nằm ngửa trên chiếc máng
cỏ con con có ḅ lừa chầu chung quanh, gần cửa
hang vài mục tử dẫn chiên nhỏ như đang
vội vă bước vào thờ lạy Chúa.
Phía trên hang đá, thiên thần bay lượn, có
vị đang thổi loa, có vị như đang ca xướng. Hơi cao hơn một chút, Ngôi sao lạ
đính vào tường tỏa những đuôi tia sáng
lấp lánh kim sa. Trước
cửa hang Ba Vua Phương Đông với đàn lạc
đà con qú con đứng. Chỉ
c̣n thiếu mấy chậu hoa trạng nguyên, hoa thắm lá
xanh trong vài góc pḥng và giây chùm gửi lá gai, hoa đỏ
vắt ngang ḷ sưởi nữa là hoàn tất công tŕnh
trang trí.
Dưới
ánh đèn điện vàng dịu, cả nhà, vợ
chồng ông Nguyên và bốn con hai gái lớn, hai trai
nhỏ quây quần trong pḥng như để thưởng
thức tác phẩm chung và cũng để nghỉ ngơi
sau một ngày bận rộn. Ông
Nguyên ngồi thoải mái trên chiếc sofa dài bọc nhung
lam mềm mại, xem báo chúa nhật. Vợ ông ngồi
cạnh ông, chăm chỉ đan chiếc áo len cho con trai
lớn xa nhà. Hai cô gái
ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế đôi cùng đọc
Tân Ước, các chương về Giáng Sinh, thỉnh
thoảng th́ thầm trao đổi ư kiến.
Đọc
xong các đoạn Kinh Thánh theo thánh Mathêo và thánh Luca
về Chúa Hài Đồng cô chị xếp sách lại,
trao sách cho em, rồi cô nói nhỏ:
–
Để chị hỏi Ba.
Cô
ngồi thẳng người ngay ngắn, hai bàn tay chắp
lại để lên đùi. Cô
hướng về phía Ba cô, cất tiếng lễ phép nói:
–
Ba à, về Giáng Sinh, thánh Mathêo và thánh Luca tŕnh bày khác
nhau Ba há.
Ông
Nguyên nghe con nói, từ từ đặt tờ báo
xuống cạnh ḿnh, ngước lên nh́n con gái mỉm cười,
rồi ông nói:
–
Đúng đó con, nhưng khác nhau chỗ nào con nói thử
Ba nghe.
Cô
em tủm tỉm cười, liếc chị, ánh mắt hóm
hỉnh, tinh ngịch. Cô
chị hơi lúng túng như thí sinh vào vấn đáp. Cô ngẫm nghĩ, rồi cô cười ngượng
nghịu, ngập ngừnh trả lời Ba:
–
Thưa Ba, thấy khác không khó, thấy khác thế nào
chẳng dễ... Cả nhà, nghe cô nói, cười vang
khiến cô bẽn lẻn. Ba
cô khuyến khích:
–
Con cứ nói ra những ǵ con thoáng nghĩ qua.
Quỳnh
Hương cô con gái lớn, cúi đầu đăm chiêu,
suy tư một chút, rồi cô chợt vỗ tay nhẹ
một cái, ngửng đầu lên mạnh dạn nói:
–
Thưa Ba, cảm tưởng đầu tiên của con là
Luca tŕnh bày những ḥa điệu êm dịu, trái lại
Matheo tŕnh bày những lạc điệu thảm thiết.
Ông Nguyên buột miệng khen:
–
Hay!
Vợ
ông nghe con gái nói câu ngộ nghĩnh, cũng tươi cười
hưởng ứng lời khen của chồng.
Tuấn,
em trai lớn của Hương đang đùa dỡn
với em trai trên thảm, nghe chị phát biểu lạ lùng,
chợt cười lớn, rồi cậu lên tiếng phê
b́nh:
–
Chị Quỳnh Hương nhạc sĩ có khác, đọc
kinh thánh mà phát biểu như một nhà ḥa âm.
Ông
Nguyên, bênh con gái, tươi cười nói giọng
nửa đùa nửa thật:
–
Tuấn chớ coi thường chị “những tư tưởng
lớn gặp nhau đó”. Bác
sĩ Kunkel, nhà tâm lư học trứ danh cũng có tư tưởng
đó.
Cậu
em lặng thinh hướng về phía chị ánh mắt
tinh nghịch, tay chắp vái dài làm bộ thán phục.
Hương nắm tay dơ lên cao giả bộ hăm
dọa em miệng cười tươi.
Bà
Nguyên dịu dàng nói:
–
Mấy đứa em trai không lại mà nghe đạo,
ngồi đó mà phát ngôn bừa băi.
Tuấn
lên tiếng phân b́ khiếu nại:
–
Má, má bênh chị Hương, con học giáo lư ngon lành.
Con được ưu hoài đó, má a.
Kiệt
con trai nhỏ nhất nhà cũng lên tiếng:
–
Em cũng ngon lành.
Tuấn
giả nói giọng chê bai:
–
Nhưng mày chưa được ưu lần nào.
Kiệt
nghe anh chê, xịu mặt, ấm ức.
Bà
Nguyên âu yếm nói giọng an ủi:
–
Kiệt c̣n nhỏ, mai mốt lớn hơn một chút, con
học giỏi được điểm ưu dài dài.
Được
mẹ bênh, cậu bé tươi lên, hí hửng nói:
–
Anh Tuấn làm tàng.
Tuấn
lại chọc em:
–
Mai mốt Kiệt giỏi, bây giờ Kiệt ngu.
Kiệt
nũng nịu giậm chân kêu lên:
–
Má, anh Tuấn chọc con.
Bà
Nguyên tươi cười, nhẹ trách con trai lớn:
–
Tuấn hay chọc em há. Anh lớn không biết chiều em
c̣n chọc ghẹo em nữa. Có
giỏi lại nghe Ba giảng.
Tuấn
nũng nịu thoái thác:
–
Má à, con c̣n phải làm bài cho kịp...
Hoa,
con gái thứ hai trong nhà, tính t́nh điềm đạm nhưng
cũng dí dỏm, năy giờ im lặng, bỗng lên
tiếng nhái giọng chế diễu em:
–
Cho kịp nộp sau Giáng Sinh, c̣n mấy tuần nữa thôi,
con làm không kịp đâu, má à.
Hương
hưởng ứng cô em, chọc theo:
–
Làm biếng, nói dối, không biết xấu.
Tuấn
chực căi lại hai chị:
–
Chị, chị, hai chị...
Cả
nhà cười vang Tuấn thẹn đỏ mặt, ngơ
ngác.
Ông
Nguyên lên tiếng can thiệp, đồng thời ông
giảng giải:
–
Thôi Tuấn chưa muốn nghe th́ thôi.
Có điều các con nên nhớ là lúc c̣n nhỏ các
con học giáo lư căn bản cũng tạm đủ, nhưng
mỗi ngày một lớn, các con phải học giáo lư
cấp cao hơn, phải đọc kinh thánh và đọc
các sách đạo khác nữa.
Nếu các con hài ḷng với kiến thức giới
hạn của ḿnh, các con có thể trở nên hẹp ḥi,
bảo thủ, cố chấp. Như
thế không có lợi cho đời sống tâm linh và có
khi có hại cho đức tin.
Cả
nhà im lặng, nghiêm trang, nghe ông nói.
Nói
xong ông quay sang con gái lớn hỏi:
–
Ba khen con có nhận định và so sánh tinh tế.
Tuy nhiên con đă nghĩ ra tại sao con con có cảm
tưởng đầu tiên đó chưa?
Hương
vừa ngẫm nghĩ vừa trả lời ngập
ngừng:
–
Tại v́...tại v́...
Rồi
chợt cô vừa nũng nịu vừa hóm hỉnh nói:
–
Con hiểu bằng trực giác mà Ba.
Cả
nhà nghe cô nói cười vang.
Ông
Nguyên nheo mắt nh́n cô con đang thẹn thùng cúi mặt.
Ông cười phụ họa một chút rồi ông
khoát tay ra hiệu bảo mọi người im lặng.
Ông từ tốn nói với Hương:
–
Thôi để Ba góp ư, cũng không phải ư Ba mà cũng
là ư của bác sĩ Kunkel. Thông
điệp Giáng sinh của Luca tả cảnh mục
tử vui mừng, thiên thần xướng ca, nói về ḥa
b́nh, về thiện tâm, thiện chí: “Bằng yên dưới
thế cho người thiện tâm”
trái lại thông điệp Matheo tả cảnh Ba Vua
theo sao lạ t́m Chúa Giêsu, tả nỗi lo lắng của
vua Hêrô và sự xôn xao của dân chúng, ḷng hoang mang, lo
sợ của Đức Mẹ Maria và Thánh Giuse khi
được Thiên thần báo mộng phải đem con lánh
nạn sang Ai Cập và nỗi đau đớn, những
tiếng kêu khóc thảm thiết của những bà mẹ
mất con trong cuộc tàn sát hài nhi theo lệnh bạo quân.
Tóm lại, một đàng nói về niềm vui Giáng
Sinh đem lại, đàng khác nói về nỗi buồn Giáng
Sinh đưa tới cho thế gian.
Hương
reo lên:
–
Hay quá, con hiểu rồi, đó là hai sắc thái của
hiện tượng Giáng Sinh.
Hoa,
ngồi cạnh chị, lắng nghe Ba và chị nói
chuyện một cách thích thú. Nhưng
chợt như có điều thắt mắc, cô ngẫm nghĩ
một chút rồi lên tiếng hỏi ba:
–
Như vậy Chúa Hài Đồng xuống thế đem
niềm vui hay nỗi buồn? Hương
nhanh trí tiếp ư em:
–
Chúa nói: “Ta đă đến không để đem
lại ḥa b́nh mà để đem lại lưỡi
kiếm”, chẳng lẽ Chúa đem lại nỗi
khổ? Tất nhiên
“vậy mà không phải vậy”, Chúa Giêsu ngụ ư ǵ?
Ông
Nguyên khẽ gật đầu, môi nở nụ cười
tươi. Đương
đắc ư ḿnh có hai cô con gái thông minh, rồi ông khoan
thai nói:
–
Các con thắc mắc rất đúng, đúng là “vậy
mà không phải vậy”, đời Chúa, lời Chúa đầy
mâu thuẫn, gợi cho nhân loại nhiều dấu hỏi
lớn. Có cả niềm
vui, nỗi khổ, có cả ḥa b́nh và gươm giáo.
Chúa sinh ra trong ḍng Vua Davit nhưng nơi máng cỏ ḅ,
lừa. Ngài như
vậy, vừa cao quí, vừa hèn mọn.
Chúa rao giảng “Nước Chúa gần kề” nhưng
con đường cứu rỗi của Ngài là con
đường Thánh giá. Chúa
gửi luật Moi sen, nhưng Ngài cũng giảng
truyền luật mới. Chúa
thẳng thắn lên án tội lỗi, nhưng Ngài lại
ngồi với hạng người thu thuế, can thiệp
cho những người tội lỗi.
Chúa theo đạo tổ tông, nhưng Ngài chuyện
tṛ với dân ngoại. Chúa
vô tội, nhưng Ngài vẫn nộp ḿnh cho quân dữ.
Chúa dùng lời nói quyền uy để giảng
dạy, nhưng Ngài cũng nói lời khôn ngoan để
tránh tai họa khi ngày giờ của Ngài chưa đến,
như câu: “...hăy trả của Xê sa rê cho Xê sa rê và
của Thiên Chúa cho Thiên Chúa”.
Hương vẫn c̣n thắt mắc, cô ngăn
lời ba, nhỏ nhẹ hỏi:
–
Thưa ba, Chúa nói đem lại lưỡi kiếm, nhưng
trong Kinh Thánh, ngoài việc Chúa xua đuổi những
kẻ buôn bán trong đền thánh, Ngài luôn luôn bất
bạo động và giảng dạy bất bạo động.
Chúa dạy: “Nếu có ai tát má phải của ngươi,
ngươi hăy đưa má kia cho người ta tát thêm”.
Chúa tự nộp ḿnh không một chút kháng cự, Ngài
c̣n bảo người môn đệ rút kiếm: “Hăy
xỏ gươm vào vỏ, v́ ai cầm gươm sẽ
bị hại v́ gươm”.
Ông
Nguyên cười, rồi ông nói:
–
Bây giờ ba giải đáp thắc mắc cho các con.
Hai cô con gái nghe ba nói tươi cười, ánh
mắt sáng lên, sửa lại thế ngồi ngay ngắn
để lắng nghe. Vợ
ông vẫn để ư nghe, nhưng bây giờ bà cũng dường
như chú ư hơn.
Ông
Nguyên tiếp tục nói, giọng khoan thai rành mạch:
–
Lời Chúa nói Ngài đem lưỡi kiếm đến có
ngụ ư là khi Ngài xuống thế Ngài phát động
cuộc phân tranh, nói đúng hơn là cuộc chiến
tranh giữa Thiện và Ác, giữa bóng tối và ánh sáng.
Ngài là Thiện, là Ánh Sáng, Ánh Sáng mới.
Trong cuộc chiến, Thiện Ác đối đầu,
Ánh sáng và Bóng Tối giao tranh.
Sự Ác, Bóng Tối có khi lấn át sự Thiện,
Ánh Sáng. Chúa chịu
nạn, chịu chết v́ sự ác thế gian để
cứu vớt thế gian khỏi sự aÁc.
Chúa chết v́ sự Ác, v́ Bóng Tối nhưng Ngài là
Ánh Sáng là sự Thiện, nên Ngài đă sống lại,
toàn thắng sự Ác, toàn thắng Bóng Tối.
Tóm
lại, Chúa Giêsu đem Ánh Sáng Thiên Chúa xuống thế
gian sa đọa, chiếu rọi cho nhân loại muôn đời
con đường cứu rỗi qua con đường Giáng
Sinh - Tử Nạn - Phục Sinh của Ngài.
Mọi
người im lặng nghe ông nói kể cả Tuấn.
Cậu giả đ̣ làm lơ, giỡn giỡn
với em nhưng cũng lắng tai.
Chợt nghĩ ra điều ǵ, cậu vùng dậy,
lết lại bên ba, cất tiếng hỏi:
–
Thưa ba, con có điều thắc mắc:
Ông
Nguyên từ tốn nói giọng khuyến khích:
–
Con cứ nói.
Tuấn
nêu câu hỏi:
–
Tại sao Chúa để cho các hài nhi bị sát hại, các
bà mẹ phải đau đớn?
Ba
cậu nghiêm sắc mặt, nh́n con trai giữ giọng ôn
tồn nói:
–
Các sự vui, buồn, sướng, khổ, kể cả
tội lỗi đều là bhững huyền nhiệm.
Chúa Giêsu xuống thế mạc khải mọi
huyền nhiệm nhưng con người phải dần
dần trưởng thành, nhờ đức tin, nhờ tâm
tư t́m kiếm, dần dần đón nhận ánh sáng
mạc khải để hiểu được ư
nhiệm mầu của Thiên Chúa.
Tuy nhiên theo suy luận của người thế gian,
chúng ta thấy có cuộc giao tranh nào mà không có tổn
thất, không có nạn nhân, có sự tăng trưởng
nào không nhờ đau khổ, gian lao.
Đường Thánh Giá của Chúa là con đường
đi đến trưởng thành.
Sự phán xét thế nào, sự thưởng phạt
làm sao với ḷng bác ái vô biên và đức công bằng
vô lượng của Thiên Chúa chúng ta chưa biết
được. Chúng ta là
những con người trần thế với tâm t́nh
giới hạn, lư trí giới hạn làm sao suy đoán
được những điều vượt không gian và
thời gian. Với
niềm tin vào ḷng bác ái và đức công bằng vượt
thời gian, không gian của Thiên Chúa, chúng ta không nên bi
quan khi thấy tội ác đầy rẫy, đau khổ
tràn trề trên trái đất.
Đức Giáo Hoàng đương kim trong quyển
“Bước qua ngưỡng cửa hy vọng” đă nói:
“..và niềm vui mừng (của Thiên Chúa) đặc
biệt lan tràn qua “tin mừng”.
Theo đó sự thiện lớn lao hơn tất
cả cái ǵ là ác trên thế giới.
Sự Ác, thực tế, không phải là căn
bản, cũng không phải là dứt khoát.
Điểm này một cách rơ ràng phân biệt Kitô giáo
với mọi h́nh thức bi quan hiện sinh”.
Tuấn
lắng nghe ba nói, bộ chưa hài ḷng lắm nhưng
cậu im lặng. Bà Nguyên góp ư:
–
Những hài nhi bị sát hại, những bà mẹ kêu khóc
thảm thiết đă góp công cứu chuộc của Chúa
Giêsu chắc chắn sẽ không bị Ngài bỏ rơi.
Chồng
bà gật đầu tán thành:
Đúng
vậy, mọi người trên thế gian này, từ ngày
khởi thủy đến ngày cánh chung, đều có
dự phần, đều có vai tṛ trong tiến tŕnh sáng
tạo và cứu rỗi của Thiên Chúa theo sự an bài
của Ngài và cũng theo sự tự do của con người
nữa.
Hương
vừa lắng tai theo dơi lời ba giảng giải,
vừa suy nghĩ. Khi ba cô
dứt lời, cô lên tiếng hỏi:
–
Thưa ba, trở lại hai thông điệp Giáng Sinh,
mỗi thông điệp có ngụ ư riêng, nhưng tổng
hợp cả hai lại, chúng ta rút ra được
kết luận ǵ, bài học nào?
Ông
Nguyên vui vẻ trả lời con:
–
Thông điệp Luca rao tin mừng, đem niềm vui, gieo
tin tưởng, trong khi đó thông điệp Matheo
nhắc nhở chúng ta, cảnh giác chúng ta v́ tính cách
quyết liệt của cuộc giao tranh giữa Chúa Giêsu,
Ánh sáng Mới và Bóng Tối, Sự Ác thế gian, và
những đau khổ trần gian ta phải nhận
lấy để tăng trưởng trong đời
sống tâm linh. Kết
luận là cả hai thông điệp giúp chúng ta vui với
đạo và khổ v́ đạo trên tiến tŕnh
hợp lực xây dựng nước Chúa.
Tuấn lại thắc mắc hỏi:
–
Thưa ba, cảnh hang đá với mục tử được
thiên thần báo tin đến mừng Chúa Cứu Thế
ra đời, với các thiên thần bay lượn
thổi kèn, xướng ca và chuyện Ba Vua theo Sao Lạ t́m
đến thờ lạy Chúa Hài Đồng có thật không
ba? Con thấy sao như
chuyện huyền thoại, hay có hay, mà e không có thật.
Bà Nguyên lên tiếng mắng con, nhưng giọng bà
vẫn dịu dàng dù có hơi gắt:
–
Tuấn con! Đừng nói
bậy bạ, có tội chết.
Chồng bà vừa đưa tay nhè nhẹ vỗ vai bà
vừa nói:
–
Em đừng trách mắng con, con có điều thắc
mắc cứ để cho con hỏi. Câu hỏi của Tuấn cũng một
phần có lư đó.
Bà
Nguyên khẽ nguưt chồng, phụng phịu nói:
–
Ông chỉ được bênh con, ăn nói ba phải.
Hương nói phải, ông khen, Tuấn hỏi trái,
ông cũng...không chê. Mà...
ông, ông chỉ lư thuyết là giỏi.
Bà tủm tỉm cười ghé tai ông nói nhỏ:
–
C̣n thực hành dở ẹt: Kinh
hạt biếng đọc, tội lỗi nhác xưng.
Ông
coi chừng đó.
Ông
Nguyên bị vợ nói trúng tim đen ngồi thừ,
mặt nghệch ra, miệng ông cười xí xóa.
Hai
đứa con trai nghịch ngợm nhao nhao hỏi:
–
Má nói chi đó ba? Má nói
chi đó ba?
Hoa
hóm hỉnh trêu ba má:
–
Má nói má yêu ba.
Cả
nhà cười vang. Bà Nguyên
cười theo, rồi bà giả mặt giận, nhẹ
mắng con gái:
–
Con cũng lẻo mép há. Má
đánh đ̣n bây giờ. Hoa
rụt vai, cúi đầu, cười khúc khích.
Khi
bầu không khí rộn ráng trở lại yên tĩnh, ông
Nguyên nh́n Tuấn ôn tồn giảng giải:
–
Con thắc mắc cũng đúng.
Tuy nhiên chúng ta không nên xem kinh thánh là một
quyển lịch sử thế tục v́ sách đó chính là
quyển lịch sử được thần hứng, chép
lại một thiên lịch sử “tin mừng”, một
mạc khải vĩ đại, tối hậu và toàn
diện về Chúa và của Chúa Giêsu
Trong
Kinh Thánh, những h́nh ảnh, những sự tích,
những lời tiên tri, những dụ ngôn, nói cách khác,
tất cả những sự kiện lịch sử có
thực hay được suy tưởng bởi thần
hứng đều có nghĩa đen và nghĩa bóng.
Những điều, mới xem như nghịch lư,
thật sự hàm chứa những ẩn ư sâu xa những
chân lư về Ánh Sáng, về Đấng Cứu Thế.
Sự quyến rũ của Kinh Thánh là ở đó.
Càng học hỏi, suy niệm về Thánh Kinh chúng ta
càng say mê, càng bị lôi cuốn v́ dần dần
được nhận biết Ánh Sáng, được
nhận biết Chúa Giêsu Kitô. Nếu chúng ta học hỏi kinh thánh một
cách hời hợt chỉ xét nghĩa đen và không t́m nghĩa
bóng, rồi chúng ta xem sách đó là phi lư, ṭan hư
cấu, thuần tưởng tượng.
Như vậy chúng ta có thể buông rơi sách và sách
cũng buông rơi ta. Bà
Nguyên tiếp lời chồng:
–
Và rồi vẫn như người ṃ mẫm trong Bóng
Tối.
Chồng
bà nói tiếp:
–
C̣n người được thiên phú có ḷng yêu sự
thực, có trí tuệ, có khôn ngoan và có tự do t́m
kiếm Ánh Sáng, t́m gặp Chúa Kitô.
Miễn là chúng ta có ḷng thành t́m kiếm chúng ta
sẽ gặp, gơ cửa chúng ta sẽ được
mở. Ánh Sáng, Chúa
Cứu Thế ở khắp nơi qua thần khí Thiên Chúa
là Chúa Thánh Linh, đặc biệt ở lương tâm
mỗi người, ở Kinh Thánh, ở Giáo Hội,
ở Thánh Thể và giảng huấn Giáo Hội v.v...
Ánh Sáng chan ḥa chiếu dọi muôn dân vạn vật
vượt không gian và thời gian.
Bà
Nguyên vừa cười tủm tỉm nh́n cây Giáng Sinh
giữa nhà vừa góp ư:
–
Cây Giáng Sinh đầy ánh sáng rực rỡ là biểu tượng
của Ánh Sáng Cứu Thế, Chúa Giê-su Kitô.
Chồng
bà gật đầu tán đồng:
–
Đúng thế.
Kiệt
nghe ba nói, cậu đột nhiên đứng dậy,
vừa chạy lại bật đèn cây Giáng Sinh vừa nói
liến thoắng:
–
Như vậy cây Giáng Sinh phải sáng lên và sáng hoài.
Cây thông chợt rực ánh sáng nhấp nháy như
một vùng sao ngũ sắc.
Cả
nhà cười lên vui vẻ.
Tuấn
gật gù, ngẫm nghĩ một thoáng, rồi cậu reo lên:
–
Kiệt có sáng kiến hay, con có phát minh lạ.
Hương
vui vẻ hỏi em với giọng mỉa mai:
–
Có phát minh ǵ đó, nhà bác học hạng muỗi.
Tuấn
đang hí hửng, nghe chị châm chọc, quay lại
vừa cười vừa cự nự:
Chị
đừng làm tàng, em có phát minh tân kỳ.
Chị cậu làm bộ không tin, vờ đe dọa:
–
Được rồi, phát minh dở ẹt sẽ bị
đánh rớt về Giáo lư, phát minh bậy bạ sẽ
bị má đánh đ̣n. Tuấn
giả bộ so vai, rụt cổ, rồi cậu vừa
chỉ hang đá vừa nói:
–
Con nghĩ hai thông điệp về Giáng Sinh của thánh
Matheo và thánh Luca đă được tổng hợp vô t́nh
hay hữu ư không rơ - hằng bao thế kỷ trong cảnh
hang đá Giáng sinh với thiên thần xướng ca,
mục tử vui mừng và với Ba Vua theo sao La.
Có đúng thế không, thưa ba má?
Bà
Nguyên vui vẻ lên tiếng khen:
–
Ừ, thằng nhỏ nói nghe được.
Vậy mà ḿnh, hằng năm ngắm cảnh đó,
đâu có nghĩ ra điều này.
Hương gật gù, tán thưởng:
–
Ừ, má cho được, chị chấm b́nh đó.
Tuấn
giả đ̣ phản đối:
–
Má khen được có nghĩa là tuyệt diệu, là
tối ưu đó.
Ông
Nguyên vừa nh́n hang đá vừa vui vẻ xen vào:
–
Nhận xét thông minh, đáng khen, nhưng cũng c̣n
thiếu một chi tiết.
Hương
reo lên:
–
Đó Tuấn, thấy không Tuấn, chị có sai đâu,
ba cũng cho nhận xét c̣n thiếu sót.
Tuấn
cụt hứng, im lặng ngắm nghía hang đá đẻ
t́m cho ra chi tiết cậu đă không thấy.
Hương
quay sang giục giă ba:
–
Ba à, thiếu cái ǵ đó ba? Ba
nói cho nó bớt kiêu ngạo đi ba.
Ông Nguyên, vừa chỉ vào Ngôi Sao Lạ và Ba Vua
vừa vui vẻ nói:
–
Đây, nhận xét thiếu sót chỗ này đây.
Mọi
người nh́n theo hướng ông chỉ cố đoán
xem ông định nói điều ǵ. Ba con ông nhốn nháo, kẻ chồm lên ngóng
ngóng, kẻ chạy lại gần hang đá xem cho kỹ.
Riêng Hoa ngồi im lặng tại chỗ, hướng
mắt nh́n lên ngôi sao lạ trên tường, trầm ngâm,
nghĩ ngợi. Ông Nguyên
cười nh́n các con, chờ xem ai có ư kiến ǵ.
Hoa chợt lên tiếng:
–
Ba à, cho con nói coi.
Ông
Nguyên gật đầu, khuyến khích con gái.
Cô
con gái dạn dĩ nói tiếp:
–
Con thấy chưa đến lễ Ba Vua mà Sao Lạ đă
lơ lửng trên hang đá là sai và Ba Vua đă đến
ngoài hang đá cũng là sai.
Ông
bà Nguyên cùng cất tiếng khen:
–
Đúng, đúng, Hoa giỏi thiệt.
Hương
nh́n em gái tươi cười nói:
–
Hoa nghĩ ra hay thiệt.
Tuấn
sững sờ một chút, rồi cậu nói giọng thán
phục:
–
Ừ há, vậy mà em nghĩ không ra, tức thiệt.
Em phục chị Hoa đó.
Ông
Nguyên khoát tay, chờ mọi người im lặng rồi
ông từ tốn góp ư:
–
Cho nên đúng lư là phải dời Sao Lạ và Ba Vua ra xa
hang đá một quăng, xem như ba ông đi trên đường
theo Sao Lạ hướng dẫn.
Hôm nào lễ Ba Vua, chúng ta dời sao và Ba Vua trở
lại vị trí cũ. Các con ông nhao nhao hưởng ứng:
–
Đúng đó ba, đúng đó ba, để tụi con làm
ngay.
Hương
co hai chân lên ghế, lên mặt chị nói:
–
Ừ, mấy đứa làm đi, chị coi có được
không.
Bọn
con trai reo lên, chọc chị:
–
Ê, ê chị Hương không dám leo trèo sợ té đau c̣n
lên giọng làm tàng.
Hai
cậu con trai, mỗi người một việc, kẻ
lấy thang, người lấy búa và đinh rồi
Kiệt giữ thang, Tuấn leo thang, hạ sao, dời sao.
Hoa lặng lẽ dời tượng Ba Vua theo vị
trí mới của Sao Lạ. Trong
vài phút sao đă đổi ngôi xa hang đá, Ba Vua dời
xa máng cỏ, cất bước dặm trường.
Cả
nhà cười nói, ngắm nghía, đắc ư, khen nhau,
đùa nhau vui vẻ. Niềm
vui đón Ánh Sáng Giáng Sinh chan ḥa ḷng mọi người.
BS. Nguyễn Đ́nh
Lư